Sunday, May 26, 2019

Bài thơ: Bố! Tác giả: Huyền Bích


Bố!


Con ước là cánh chim hải âu
Theo chân bố và lướt mình trên sóng
Con bay lượn nô đùa cùng với nắng
Báo sóng êm với biển cả thanh bình.

Bố ơi bố nay con ngồi lặng thinh
Giật mình nghĩ những điều con chưa nghĩ
Bố với biển như đã thành tri kỉ
Suốt bao năm gần ngót cả cuộc đời.
Con nhớ bố khoác vội chiếc áo tơi
Bố lặng lẽ xuống tàu trong đêm tối
Mẹ tiễn bố theo bước chân rất vội
Đã quá lâu rồi...
con vẫn nhớ, bố ơi!

Đối với con bố là ánh mặt trời
Là tất cả những gì con mơ ước
Bố đã bên con, động viên con vững bước
Trên đường đời còn lắm những gian nan
Cuộc sống con còn đó những cơ hàn
Nhưng hạnh phúc bởi vì con có bố
Người đàn ông trong tim con luôn nhớ
Chỉ có một mình, một mình bố mà thôi
Bố của con, một người bố tuyệt vời!

                        Huyền Bích

Thursday, October 19, 2017

TẶNG VỢ. Tác giả: Đỗ Đức Thắng













Tôi bước lên cửa nhà bác thì thấy bài thơ này được bác đặt trên một bó hoa rất to và đẹp. Tôi nghĩ chắc rằng đây là bó hoa mà bác đã mua tặng bác gái. Bài thơ thật sự làm tôi rất xúc động và tôi tin ai đọc cũng có cảm xúc như tôi.
Tình cảm vợ chồng của hai bác rất đáng ngưỡng mộ. Tôi trân trọng tấm lòng, nghĩa tình sâu nặng của hai bác. Có lẽ tình yêu của hai bác sẽ là tấm gương sáng để con cháu bác nhìn vào và biết giữ gìn hạnh phúc mình đang có, biết vun vén chăm lo cho ngọn lửa gia đình luôn nồng ấm.
Nghĩ đến tình yêu của “hai bóng chiều”, tôi bất chợt nghĩ về tôi, nghĩ về một tình yêu mình từng có trong quá khứ qua nhanh như bóng câu và u sầu như bóng chiều. Tôi chưa bao giờ được cảm nhận một tình yêu chân thành như thế, dù chỉ mong ở ai đó một điều giản dị. Nhưng thôi, cứ hãy yêu bản thân mình và trân trọng bản thân mình nhiêu hơn vậy nhé.
Ngày 20 – 10, tôi gửi lời chúc tới những người mẹ, những người phụ nữ trên trái đất này lời chúc yêu thương. Tất cả những người phụ nữ đều thật tuyệt vời!!!

TẶNG VỢ 
Ngày mai 20 -10
Là ngày của những nụ cười như em
Vợ ơi mở mắt mà xem
Chồng cùng con cháu đang đem hoa vào
Tình thương, cảm mến dâng trào
Trời kia bắt tội em nào muốn đâu
Cho dù trời đất bể dâu
Thì anh vẫn giữ trọn câu chung tình
Đố ai chia rẽ chúng mình
Bằng tình chồng, vợ chứng minh lâu dài
Mai này đôi ngả chia hai
Hẹn ngày hội ngộ tái lai xum vầy
Thương em ốm, khổ thân gầy
Thương nhiều nghẹn nấc chất đầy trong tim
Ôm hoa đứng lịm bên  giường
Nhìn em liệt bệnh anh thương vô cùng
Nhìn hoa đang nở tưng bừng
Mong em mau khỏe để cùng chung vui.


                                       Đỗ Đức Thắng

Sunday, October 15, 2017

Bố thức đêm câu cá. Tác giả: Huyền Bích











Bố thức đêm câu cá 
Bố gọi điện về
Bố kể con nghe
Bố kể mấy đêm
Bố toàn phải thức.

Sao bố phải thức?
Con cứ lăn tăn
Con cứ băn khoăn
Trở trăn không dứt.

Bố cười khúc khích
Bố cười ngả nghiêng
Bố bảo thức đêm
Bố ngồi câu cá.

Cá lớn cá bé
Cá nhỏ cá to
Bố chọn cá to
Bố phơi nhiều lắm.

May là được nắng
Nên cá rất ngon
Bố cuộn túi tròn
Mang cho con đấy.

Vâng, con đã thấy
Nhưng mà bố ơi
Bố đã yếu rồi
Giữ gìn bố nhé.

Bố cần sức khỏe
Bố cần ngủ ngon
Thấy bố giấc tròn
Là con hạnh phúc.

Bố đừng cố thức
Câu cá câu tôm
Một mình đêm hôm
Tội thân bố nhé!

Huyền Bích
(Imgage source: kenh14.vn)

Tuesday, September 26, 2017

Về đâu. Tác giả: Huyền Bích




















Về đâu

Tôi không xin một tinh cầu giá lạnh
Mà chỉ xin sức mạnh để vươn lên
Tôi không mong chờ cuộc sống mãi lặng yên
Nhưng cũng xin đừng dội ào như thế
Tôi biết đi đâu...còn bao điều dang dở
Tôi biết đi đâu
Và tôi biết về đâu...

Tôi biết đi đâu khi "hồ nước quá sâu"
Tôi không có phao bơi
Không có gì trong tay
Tôi trống rỗng...
Đứng bờ bên kia đôi mắt nhìn tuyệt vọng
Tôi biết đi đâu và trôi dạt về đâu...

Ở hay đi suy nghĩ một hồi lâu
Những suy nghĩ chập chờn không ngừng, dứt
Biết làm sao đây, ở, đi đều bứt rứt
Đi không đành mà ở cũng nào xong.


Ngước mắt nhìn tôi muốn hỏi cao xanh
Người còn muốn tôi như thế nào mới đáng
Bao nhiêu thứ trên đôi vai đã ráng
Tôi biết thế nào để cáng đáng được đây?


Đã khi nào tôi thanh thản một giây?
Hay lúc nào lòng cũng đầy sóng nước?
Tôi biết tôi đã sai
Tôi đã không làm được
Nhưng...
xin đừng thắt buộc cuộc đời tôi.
Tôi cũng chỉ là một cô gái mà thôi
Trái tim tôi không nung bằng đồng sắt
Xin cuộc đời đừng lôi ra đập chặt
Xin ông trời hãy hiểu thấu lòng tôi


Tôi biết đi đâu để mặc tôi chơi vơi
Giữa biển khơi dập vùi cùng bọt sóng
Đôi bàn tay bập bung cùng khó nhọc
Tôi hỏi mình
Rồi tôi biết về đâu.


Nhắn đôi mi tìm một giấc ngủ sâu
Mà sao trong tim kim cứ châm nhức nhói
Ôi...
Mày sẽ đi đâu hỡi đôi chân mệt mỏi
Mày sẽ đi đâu và mày biết về đâu...?

                                      Huyền Bích







Saturday, September 23, 2017

Chị yêu dấu của em! Em yêu: Đoàn Thị Dung



















Chị yêu dấu của em!

Chị ạ!
Em không biết phải viết gì trước đây
Khi mà trong em còn nhiều điều muốn nói
Chị ơi…
Chị hãy nhớ
Cuộc sống này đâu phải dễ dàng đâu
Mọi thứ đều rất khó khăn
Chị của em phải luôn luôn mạnh mẽ
Bình tĩnh và tỉnh táo
Giải quyết mọi khó khăn
Chị nhớ lời em dặn chị nhé
Chị biết không?
Những ngày đầu chị bước đên nơi đây
Em nhìn chị, em thương chị lắm
Chị môt mình lủi thủi bên căn phòng
Với biết bao điều chị phải vượt qua
Nhưng rồi mọi chuyện thay đổi qua bao ngày tháng
Sự cố gắng chị được ông trời đáp trả
Giờ đây công việc đã có phần ổn thoả
Chị hãy cố gắng để theo đuổi đam mê
Mặc cho người đời phán xét ganh ghen
Hãy luôn vững bước và tự tin lên chị nhé
Em về rồi em sẽ nhớ chị lắm
Sẽ không thể quên được những ngày ở bên nhau
Cùng sẻ chia mọi vui buồn trong cuộc sống
Sẽ nhớ mãi và lưu giữ những kỉ niệm này
Để sau này ta mãi không quên!
Chị yêu dấu của em!

                                        Đoàn Thị Dung

Monday, September 18, 2017

Thư em! Tác giả: Huyền Bích













Thư em! 

Chị biết em buồn khi mẹ đã đi xa
Nhưng em ơi đừng buồn nhiều nữa nhé
Nhìn em khóc một mình trong lặng lẽ
Mẹ sẽ buồn rồi lại khóc theo em.
Em nhớ mẹ khi trời đổ về đêm
Mẹ cũng nhớ em hơn ngàn lần như thế
Mẹ không muốn thấy em cứ buồn nhiều như thế
Có khóc hoài đâu thấy mẹ ngày mai.
Mẹ đã hóa vào trong ánh nắng ban mai
Mẹ đợi em dậy để rạng ngời mỗi sáng
Mẹ muốn thấy em nở nụ cười mỗi sáng
Nên em đừng buồn
Đừng khóc nhé, 
Thư em!
Chị muốn Thư hiểu rằng
Khi nước mắt em rơi
Không chỉ riêng mẹ đau
Mà làm bao người khóc
Khóc vì thương em không còn mẹ chăm sóc
Khóc thương em lăn lóc với cuộc đời
Em vẫn còn bố,
Em không chơi vơi
Em không cô đơn 
Dẫu đời bão tố
Và Thư ơi,
Mong em hãy nhớ 
Đừng làm bố buồn 
Và lo nghĩ, nha em!

                       Huyền Bích













Sunday, September 17, 2017

Gửi mẹ hiền yêu dấu! Con gái: Nguyễn Anh Thư














Gửi mẹ hiền yêu dấu!
Mẹ ơi, hôm nay trời lại mưa rồi mẹ ạ.
Những hạt mưa cứ rả rích rả rích từng giờ không ngớt. Khuya, con ngồi lại viết thư cho mẹ. Bức thư đâu tiên con viết bằng tất cả tâm hồn dành tặng cho mẹ. Mẹ, con nhớ mẹ vô cùng, nhớ mẹ nhiều lắm. Con sợ mưa đêm, bởi đó cũng là lúc con cô đơn nhất. Con sợ ở cái thế giới xa xôi ấy mẹ bị ướt, mẹ bị hành hạ vì mưa. Mẹ à, mẹ cứ yên giấc nhé, con ở nơi nay bình yên lắm.
Thời gian cứ thắm thoắt thoi đưa, biết bao đêm rồi, đôi mi con cứ ướt nhòa đi vì nước mắt, đôi mắt buồn của mẹ bờ vai ấm áp của mẹ cứ hiện lên trong ký ức con. Con nhớ, nhớ biết bao ngày mưa như thế, mẹ cùng con ngồi lại với nhau bên chiếc cửa sổ thân thuộc ấy để trò chuyện. Nào là “ Không biết giờ này bố ngủ chưa con nhỉ?”, nào là “ Mẹ ơi, hồi sáng con được điểm 10 môn Văn”,…Chuyện vui, chuyện buồn con với mẹ đều tâm sự cùng nhau. Những hạt mưa tí tách như cùng vui, cùng buồn với ta, mẹ nhỉ! Ấm áp thật. Nhớ lại, con cứ ngồi cười một mình vì khi đó con ngây thơ quá. Hì hì. Nhưng mẹ à, đó mãi mãi và mãi mãi chỉ là dĩ vãng thôi mẹ, mẹ với con sẽ chẳng bao giờ lấy lại những điều đó một lần nữa. Mẹ bỏ con đi rồi. Bỏ con cô đơn một mình để về với ông bà, tổ tiên nơi xa xôi ấy rồi. Để con bơ vơ, lạnh lẽo trên cái thế giới thực tại quá xa vời với mẹ như thế này rồi. Con mệt mỏi! Con gục ngã! Con biết dựa vào ai đây?
Mẹ! Mẹ trả lời con đi.
Mẹ ơi, vậy là đã hai năm mười ba ngày ba tháng rồi mẹ. Cái khoảng thời gian thật sự không ngắn đâu mẹ ạ. Mẹ bỏ con đi nhanh quá. Ở nơi ấy, mẹ có nhớ con không, nhớ bố, nhớ chị Hương không? Mẹ có mệt, có sút cân không? Mẹ có bị căn bệnh quái ác kia hành hạ mẹ nữa không. Con thương mẹ nhiều lắm nhưng con hận. Con hận căn bệnh suy gan cấp ấy. Nó đã làm con mất đi một người quan trọng nhất cuộc đời. Mất đi những phút giây yêu thương bên mẹ. Và con mất đi bờ vai ấm áp để con dựa vào khi con thất bại. Và mất tất cả rồi mẹ ơi. Con khóc.
Mẹ, con thực sự mệt mỏi, sao chẳng có ai chịu ở lại với con vậy mẹ. Bố thì đi làm tận ở Phú Quốc. Chị Hương thì ở tận trong kia, rồi ông bà nội cũng về với mẹ nơi ấy rồi! Con mệt, con khóc, con buồn, con nhớ, con đau, con biết tâm sự cùng ai đây. Mẹ ơi!
Năm tháng dần trôi, trôi nhanh lắm, từ khi mẹ ra đi, mẹ có biết rằng, cuộc sống con gần như là quá vô vị không hả mẹ? Đi học về, con cất lên hai tiếng gọi mẹ, sao con không được nghe giọng nói rất đỗi thân thuộc ấy nữa. Những bát cơm canh đạm bạc sao mẹ không cho con ăn thêm lần nữa. Áo con rách, sao mẹ không khâu lại cho con nữa. Mẹ ích kỷ quá! Vô tâm với con, với bố, với chị quá. Con ghét mẹ. Nhìn những đứa cùng tuổi, được mẹ chúng âu yếm, yêu thương, được nằm trong lòng mẹ để nghe mẹ kể về những câu chuyện ngày xửa ngày xưa sao mà con chạnh lòng thế! Hơn hai năm trước, con cũng được vậy mà. Sao bây giờ chỉ còn mỗi con thôi! Mẹ bỏ con đi thật rồi, mẹ ơi. Con lại khóc.
Nhiều khi con khóc, con nghĩ về mẹ, con thương mẹ. Cô chủ nhiệm con an ủi rằng: “ Con ơi, đừng khóc, nín đi. Mẹ con ở nơi ấy chắc sẽ vui lắm vì con không khóc đó. Để cho linh hồn mẹ được sớm siêu thoát đi con. Mẹ con không mất chỉ là mẹ đã hòa vào những làn gió nhẹ, hòa vào những vì sao trên kia mà thôi. Con nín nhé!”. Và rồi con gắng kiềm chế cảm xúc rồi im lặng, để mẹ vui. Không biết, từ khi mẹ xa con, hình hài của mẹ như thế nào mẹ. Là còn nguyên vẹn hay đã hòa vào lòng đất. Côn xót xa quá! Mẹ à, con không hay thể hiện những hành động, cử chỉ yêu thương. Con con ngang bướng và đôi khi cãi lời mẹ. Chưa một lần con cầm tay mẹ rồi nói: “ Con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ ơi!”. Để rồi, mẹ mãi mãi rời xa con, bước ra cuộc đời con, nhưng trong suy nghĩ con lúc nào mẹ cũng là quan trọng nhất. Xin lỗi mẹ vì những lúc con hư, xin lỗi mẹ vì chưa lần nào làm mẹ mỉm cười nhưng đối với con mẹ là tất Cả.
Mẹ của con ơi, bây giờ con trưởng thành nhiều rồi mẹ ạ. Con đã biết chăm sóc bản thân, biết chăm sóc những người thân khi họ ốm và đặc biệt là tự tay nấu những món ăn cho gia đình mà khi mẹ còn sống, con chưa bao giờ làm được. Hồi đó, nhìn mẹ đớn đau vì căn bệnh hiểm nghèo mà con xem như “Trò đùa ý mà”. Kệ. Rồi mẹ bị chuyển xuống viện tỉnh vì trầm trọng hơn, con càng cảm thấy bình thường vì con được sống tự do một mình. Rồi đến lúc mẹ ra đi, con cũng không khóc, con khờ khạo quá, vô tư quá, có mẹ cũng như không có mẹ. Rồi một ngày, con bỗng nhận ra, con đã mất đi một thứ tình cảm quan trọng và thiêng liêng lắm. Con cố ngoảnh lại đi tìm, về những nơi quen thuộc gắn với kỷ niệm con và mẹ để đi tìm. Nhưng mẹ ạ! Tất cả chỉ là hư vô, chỉ là thất vọng mà thôi. Mẹ ơi, mẹ hãy là một bà tiên hiền dịu và cho con một điều ước nhỏ nhoi đi mẹ. Con ước giản dị thôi. Ước rằng: “Bà tiên ấy được sống lại với con một ngày để con được chăm sóc bà – việc mà trước đây con chưa hề làm. Con sẽ không làm mẹ khóc đâu, con hứa.” Và điều con muốn nói với mẹ rằng : “ Con nhớ mẹ quá nhiều, nợ mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ. Mẹ ơi, con rất muốn. Mẹ hãy về với con đi. Mẹ hãy bảo với con điều ước ấy sẽ thực hiện đi. Con xin mẹ và rồi con lại khóc.
Hằng đêm, khi những ánh đèn ngoài kia vụt tắt, con lại đến bên chiếc giường quen thuộc và chợp mắt. Nhưng mẹ à, sao con cứ ướt mi vậy – con nhớ mẹ nhiều lắm. Không được ngủ với người mẹ bằng da bằng thịt, con chỉ biết giở chiếc album ra xem rồi đặt trước ngực, ôm vào lòng, rồi nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ. Mẹ ơi, con yên giấc lắm, ngủ ngoan lắm ạ. Mẹ vui không? À mà, mẹ, chị Hương nhà ta cũng hay khóc vì nhớ mẹ đó, chị hay mơ mẹ. Mơ mẹ ngồi trước cửa đợi đợi hai chị em về ăn cơm, mơ mẹ ngồi xếp quần áo để chị đi xa. Cuối năm này, chị lập gia đình rồi mẹ kìa. Con nhớ mãi lời hứa mẹ nói với chị khi mẹ còn sống: “ Khi mô con Hương lấy chồng tau sẽ một mình đi vô trong nớ đẻ trao nhẫn cho bay.” Mẹ ơi! Mẹ là người xấu, mẹ không biết giữ lời hứa với chị em con. Mẹ bỏ hai chị em con mà đi thật rồi ư? Mẹ có biết rằng, lúc Tết đến xuân về bọn con cô đơn lắm không. Tủi thân, con chỉ biết đứng trước bàn thờ mẹ, tâm sự rồi khóc. Con cô đơn vô cùng. Mẹ ạ, nước mắt con, bất giác, lại rơi.
Mẹ ơi, mẹ khổ nhiều quá rồi, sao mẹ không để bọn con kịp đáp đền rồi mẹ ra đi cũng được. Cả cuộc đời mẹ dành cho con tất cả, dành trọn tình thương và sự sống chỉ mong cho con lớn khôn. Mẹ cho con tất cả, rồi mẹ nhận lại được cái gì? Chưa kịp cho mẹ bát canh con tự nấu, chưa kịp cho mẹ món quà tự tay con làm ngày 8/3, mẹ đã bỏ con rồi. Mẹ ạ, nếu kiếp sau con được chọn con vẫn chọn là con của mẹ. Mẹ con ta sẽ yêu thương và bù đắp cho nhau mẹ nhỉ? Ở trên này, con ít khi thành công lắm nhưng khi con mệt mỏi, con thất bại, con săp gục ngã, con đã biết đi tìm mẹ. Ra nơi mẹ ở, đứng cạnh nấm mồ của mẹ sao mà con thấy bình yên vậy. Con đứng đó, con khóc, con hét, con nói chuyện với mẹ, lòng con vơi đi nhiều lắm. Khi đó, con như được bàn tay mẹ đặt sau lưng và nói : “ Con yêu à, cố lên đi con, mẹ vẫn thương và yêu con nhiều lắm, đứng dậy và lau nước mắt đi cô bé, mạnh mẽ lên con, con sống tốt nhé!” Con ngoảnh lại thì bàn tay ấy đã vụt đi. Con hụt hẫng nhưng cố nén nỗi đau để nơi ấy mẹ được thanh thản. Từng nét viết đến đây làm con nhớ đến đoạn thơ:
Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ
Mẹ không ở trong mồ; mẹ có ngủ đâu con
Mẹ là cánh chim hòa vào con gió nhẹ
Mẹ là mặt trời trên lúa vàng chín mọng
Mẹ là mùa thu thân thương
Ru con trên buổi mai êm ả
Mẹ là lời thúc giục gọi đàn chim
Khi chúng đang vòng vòng bay thư thả
Mẹ là ánh sao mềm rọi sáng suốt ban đêm
Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ
Mẹ không ở trong mồ; mẹ có ngủ đâu con.
Con chỉ nhớ mang máng vậy thôi. Nhưng mẹ à, đoạn thơ đó, chính là mẹ đó. Mẹ ấm áp lắm. Mẹ của con ơi.
Bốn ngày nữa là sinh nhật con rồi mẹ ạ. Nhớ lắm, mấy năm trước, mẹ tự tay làm bánh cho con ăn, mẹ làm thịt gà cho con ăn, làm nhiều lắm, ngon lắm. Mà bây giờ con chỉ biết để những chiếc bánh con vụng về làm bên bàn thờ mẹ. Mẹ ích kỷ lắm. Mẹ không cho con ở bên mẹ sinh nhật lần này nữa rồi.
Vậy là ba sinh nhật vắng bóng mẹ hiền của con.
Mẹ ơi, con nhớ.
Mẹ ạ, nếu mẹ đọc được bức thư này mẹ hãy về trong giấc mơ của con nhé mẹ. Con yêu mẹ nhiều lắm. Con nhớ mẹ nhiều lắm. Mẹ ơi, con chỉ mong rằng linh hồn mẹ sớm được siêu thoát nên từ bây giờ con sẽ cố gắng không khóc, sẽ làm cho mẹ vui, làm cho mẹ nhanh khỏi bệnh. Nơi ấy, mẹ hãy giữ gìn sức khỏe, mẹ của con nhé! Và một điều cuối cùng con nói rằng: “Kiếp sau, dù sao đi nữa, mẹ sẽ mãi là mẹ của con. Con thương mẹ nhiều.” Con cám ơn mẹ.
Con gái
Nguyễn Anh Thư

(Imgage source: vietnamnet.vn)





Wednesday, September 13, 2017

DIÊM ĐIỀN QUÊ TÔI. Tác giả: Nguyễn Kim Phượng














DIÊM ĐIỀN QUÊ TÔI 

Diêm Điền mảnh đất quê tôi
Tháng ngày tấp nập ngược xuôi thuyền bè
Lúa vàng trải rộng ven đê
Những ngày biển lặng cá về đầy khoang

Khi giặc đến non song vẫy gọi
Bao chàng trai, cô gái lên đường
Đâu cần, có mặt đảm đương
Dẫu rằng sống, chết chiến trường xông pha
Người đi, kẻ ở lại nhà
Sớm khuya chài lưới, tang gia chuyên cần
Làm tròn nghĩa vụ công dân
Hậu phương cùng gánh một phần lo chung

Nguyễn Đức Cảnh quê tôi sống mãi
Tiếng thơm còn lưu lại ngàn thu
Người làm khiếp sợ quân thù
Lại thăm nghe tiếng mẹ ru thuở nào
Còn bao gương mặt anh hào
Nhiều người đi mãi chẳng bao giờ về
Để cho mảnh đất chân quê
Sánh vai cùng với bạn bè  hôm nay
Quê hương ngày một đổi thay
Góp phần cho đất nước này phôn vinh

Yêu sao mảnh đất quê mình
Diêm Điền ơi! Mãi mặn tình với quê…

                             Nguyễn Kim Phượng


(Imgage source: news.zing.vn)







Tuesday, September 12, 2017

TÌM VỀ. Tác giả: Hoàng Hà

TÌM VỀ  

              (Tình yêu đầu là sóng gió mênh mông
               Xin cho em một giây trong yên lặng)

Mai em đi rồi kỉ niệm có phôi pha
Hay hao mòn chia ra thành mảnh vỡ
Thì xin nhớ em – em của ngày ấy
Ngày xa xăm nhưng đủ để anh tìm.

Màu bằng lăng tím hoài theo năm tháng
Khắc sâu vào nỗi nhớ phải chia ly
Thì phượng ơi cũng đỏ cùng năm tháng
Cho lòng này thẫm đẫm với thời gian.

Em của ngày xưa – ngày thời áo trắng
Giọng khẽ khàng thoảng cơn gió mùa thu
Và bước chân em – bước chân của gió
Để sân trường xào xạc lá vàng bay.

Tóc vờn má em bởi cơn gió trêu đùa
Hay bởi gió của lòng em phấp phới
Em ơi mai xa nụ cười em vẫn thắm
Dù cuộc đời nhiều cơn gió đi qua.

Dù em xa anh, dù mình phải chia ly
Thì em ơi màu thời gian xanh mãi
Đủ để em – tóc vờn bay trong gió
Đủ để em cười – tim anh biết hát ca

                                                             Đủ để con đường – vẫn in dấu bước chân
                                                             Đủ để ta tìm về nhau em nhé!

                                                                                                           Hoàng Hà