Showing posts with label Thơ gia đình. Show all posts
Showing posts with label Thơ gia đình. Show all posts

Sunday, May 26, 2019

Bài thơ: Bố! Tác giả: Huyền Bích


Bố!


Con ước là cánh chim hải âu
Theo chân bố và lướt mình trên sóng
Con bay lượn nô đùa cùng với nắng
Báo sóng êm với biển cả thanh bình.

Bố ơi bố nay con ngồi lặng thinh
Giật mình nghĩ những điều con chưa nghĩ
Bố với biển như đã thành tri kỉ
Suốt bao năm gần ngót cả cuộc đời.
Con nhớ bố khoác vội chiếc áo tơi
Bố lặng lẽ xuống tàu trong đêm tối
Mẹ tiễn bố theo bước chân rất vội
Đã quá lâu rồi...
con vẫn nhớ, bố ơi!

Đối với con bố là ánh mặt trời
Là tất cả những gì con mơ ước
Bố đã bên con, động viên con vững bước
Trên đường đời còn lắm những gian nan
Cuộc sống con còn đó những cơ hàn
Nhưng hạnh phúc bởi vì con có bố
Người đàn ông trong tim con luôn nhớ
Chỉ có một mình, một mình bố mà thôi
Bố của con, một người bố tuyệt vời!

                        Huyền Bích

Thursday, October 19, 2017

TẶNG VỢ. Tác giả: Đỗ Đức Thắng













Tôi bước lên cửa nhà bác thì thấy bài thơ này được bác đặt trên một bó hoa rất to và đẹp. Tôi nghĩ chắc rằng đây là bó hoa mà bác đã mua tặng bác gái. Bài thơ thật sự làm tôi rất xúc động và tôi tin ai đọc cũng có cảm xúc như tôi.
Tình cảm vợ chồng của hai bác rất đáng ngưỡng mộ. Tôi trân trọng tấm lòng, nghĩa tình sâu nặng của hai bác. Có lẽ tình yêu của hai bác sẽ là tấm gương sáng để con cháu bác nhìn vào và biết giữ gìn hạnh phúc mình đang có, biết vun vén chăm lo cho ngọn lửa gia đình luôn nồng ấm.
Nghĩ đến tình yêu của “hai bóng chiều”, tôi bất chợt nghĩ về tôi, nghĩ về một tình yêu mình từng có trong quá khứ qua nhanh như bóng câu và u sầu như bóng chiều. Tôi chưa bao giờ được cảm nhận một tình yêu chân thành như thế, dù chỉ mong ở ai đó một điều giản dị. Nhưng thôi, cứ hãy yêu bản thân mình và trân trọng bản thân mình nhiêu hơn vậy nhé.
Ngày 20 – 10, tôi gửi lời chúc tới những người mẹ, những người phụ nữ trên trái đất này lời chúc yêu thương. Tất cả những người phụ nữ đều thật tuyệt vời!!!

TẶNG VỢ 
Ngày mai 20 -10
Là ngày của những nụ cười như em
Vợ ơi mở mắt mà xem
Chồng cùng con cháu đang đem hoa vào
Tình thương, cảm mến dâng trào
Trời kia bắt tội em nào muốn đâu
Cho dù trời đất bể dâu
Thì anh vẫn giữ trọn câu chung tình
Đố ai chia rẽ chúng mình
Bằng tình chồng, vợ chứng minh lâu dài
Mai này đôi ngả chia hai
Hẹn ngày hội ngộ tái lai xum vầy
Thương em ốm, khổ thân gầy
Thương nhiều nghẹn nấc chất đầy trong tim
Ôm hoa đứng lịm bên  giường
Nhìn em liệt bệnh anh thương vô cùng
Nhìn hoa đang nở tưng bừng
Mong em mau khỏe để cùng chung vui.


                                       Đỗ Đức Thắng

Sunday, October 15, 2017

Bố thức đêm câu cá. Tác giả: Huyền Bích











Bố thức đêm câu cá 
Bố gọi điện về
Bố kể con nghe
Bố kể mấy đêm
Bố toàn phải thức.

Sao bố phải thức?
Con cứ lăn tăn
Con cứ băn khoăn
Trở trăn không dứt.

Bố cười khúc khích
Bố cười ngả nghiêng
Bố bảo thức đêm
Bố ngồi câu cá.

Cá lớn cá bé
Cá nhỏ cá to
Bố chọn cá to
Bố phơi nhiều lắm.

May là được nắng
Nên cá rất ngon
Bố cuộn túi tròn
Mang cho con đấy.

Vâng, con đã thấy
Nhưng mà bố ơi
Bố đã yếu rồi
Giữ gìn bố nhé.

Bố cần sức khỏe
Bố cần ngủ ngon
Thấy bố giấc tròn
Là con hạnh phúc.

Bố đừng cố thức
Câu cá câu tôm
Một mình đêm hôm
Tội thân bố nhé!

Huyền Bích
(Imgage source: kenh14.vn)

Saturday, September 23, 2017

Chị yêu dấu của em! Em yêu: Đoàn Thị Dung



















Chị yêu dấu của em!

Chị ạ!
Em không biết phải viết gì trước đây
Khi mà trong em còn nhiều điều muốn nói
Chị ơi…
Chị hãy nhớ
Cuộc sống này đâu phải dễ dàng đâu
Mọi thứ đều rất khó khăn
Chị của em phải luôn luôn mạnh mẽ
Bình tĩnh và tỉnh táo
Giải quyết mọi khó khăn
Chị nhớ lời em dặn chị nhé
Chị biết không?
Những ngày đầu chị bước đên nơi đây
Em nhìn chị, em thương chị lắm
Chị môt mình lủi thủi bên căn phòng
Với biết bao điều chị phải vượt qua
Nhưng rồi mọi chuyện thay đổi qua bao ngày tháng
Sự cố gắng chị được ông trời đáp trả
Giờ đây công việc đã có phần ổn thoả
Chị hãy cố gắng để theo đuổi đam mê
Mặc cho người đời phán xét ganh ghen
Hãy luôn vững bước và tự tin lên chị nhé
Em về rồi em sẽ nhớ chị lắm
Sẽ không thể quên được những ngày ở bên nhau
Cùng sẻ chia mọi vui buồn trong cuộc sống
Sẽ nhớ mãi và lưu giữ những kỉ niệm này
Để sau này ta mãi không quên!
Chị yêu dấu của em!

                                        Đoàn Thị Dung

Monday, September 18, 2017

Thư em! Tác giả: Huyền Bích













Thư em! 

Chị biết em buồn khi mẹ đã đi xa
Nhưng em ơi đừng buồn nhiều nữa nhé
Nhìn em khóc một mình trong lặng lẽ
Mẹ sẽ buồn rồi lại khóc theo em.
Em nhớ mẹ khi trời đổ về đêm
Mẹ cũng nhớ em hơn ngàn lần như thế
Mẹ không muốn thấy em cứ buồn nhiều như thế
Có khóc hoài đâu thấy mẹ ngày mai.
Mẹ đã hóa vào trong ánh nắng ban mai
Mẹ đợi em dậy để rạng ngời mỗi sáng
Mẹ muốn thấy em nở nụ cười mỗi sáng
Nên em đừng buồn
Đừng khóc nhé, 
Thư em!
Chị muốn Thư hiểu rằng
Khi nước mắt em rơi
Không chỉ riêng mẹ đau
Mà làm bao người khóc
Khóc vì thương em không còn mẹ chăm sóc
Khóc thương em lăn lóc với cuộc đời
Em vẫn còn bố,
Em không chơi vơi
Em không cô đơn 
Dẫu đời bão tố
Và Thư ơi,
Mong em hãy nhớ 
Đừng làm bố buồn 
Và lo nghĩ, nha em!

                       Huyền Bích













Saturday, September 9, 2017

Mẹ ốm. Tác giả: Bùi Ngọc Thủy




















Mẹ ốm 
Mẹ tôi ốm đã mấy ngày
Cơm ăn lưng bát mẹ gầy xanh xao
Mẹ không rên một tiếng nào
Thương con mẹ nén cơn đau bệnh tình
Mẹ đau mẹ vẫn lặng thinh
Thương con mẹ sợ con mình lo âu
Mẹ gầy đôi mắt trũng sâu
Nước da nhăn nhúm mái đầu tuyết sương
Cối trầu mẹ để bên giường
Quả cau, miếng vỏ cũng đương khô dần
Chúng con sớm tối quây quần
Thuốc thang mong mẹ khỏe dần bệnh qua
Vẫn đôi mắt mẹ hiền hòa
Nằm trên giường bệnh vẫn là thương con
Con không mong ước gì hơn
Mong sao mẹ sớm qua cơn bệnh mà
Bên thềm mẹ lại vào ra
Lại nhìn dáng mẹ nhẩn nha nhai trầu

                                        Bùi Ngọc Thủy



(Imgage source: ongbachau.vn)

Friday, September 8, 2017

MÀU THU TRONG CON. Tác giả: Ngô Hương Thơm

"Cảm xúc là một cái tên rất dai dẳng, nó luôn biết hối thúc người ta trả nợ. Và trong dòng xe cộ inh ỏi và đông đúc nơi thị thành, tôi chẳng kịp ngoái lại mà dặn dò thứ cảm xúc đó. Và nó, vẫn ở đây, nó đến ngay lúc tôi có vài giây rảnh rỗi. Buổi trưa hôm đó, tôi trằn trọc cựa mình chờ đôi mắt tôi đi vào giấc ngủ. Bỗng nghe vang vang đâu đây cái câu chuyện thời mẹ vào chiến khu trong một vài bữa cơm đã cách xa, xa lắm. Tôi bật dậy, bất giác, tôi viết ra…" (Ngô Hương Thơm)














MÀU THU TRONG CON
Mùa lá rụng tả tơi...
Ngửa mặt lên trời
Mới hay thu đã sang đầy ngõ!
Trời trưa quang, xanh và rõ
Như giàn thiên lí vàng giữa trời trưa nắng chang.
Ai người "lỡ bước sang ngang"?
Ngỗng trên không vẫn bàng hoàng màu nắng quái.
Nóc nhà, trận mưa chợt lộp bộp rột lại;
Rột cả thời thanh xuân










Khi bố mẹ già vẫn chưa hết gian truân,
Vẫn nhắc mãi khúc ca ngày mẹ đi nhập ngũ.
Miếng cơm chấm muối chưa đủ.
Bố cũng vào chiến khu.
Nhiều năm qua rồi mà lòng vẫn hôi hổi mỗi độ sang thu
Như thuở trước bố mẹ cầm tay lũ chúng con qua mùa chiến dịch.
Trời nắng gắt mà cây bưởi ngoài vườn vẫn cho quả chắc nịch.
Lòng con bồi hồi nhớ quê.
Những buổi chiều chăn trâu và cắt cỏ bờ đê.
Mẹ nằm yên vì cái chân vừa gãy,
Bố quệt mồ hôi trên má bố mà ngăn mẹ động đậy.
Yêu thương nhau có cần nói thành lời!
Và con từ thuở thiếu thời
Vẫn thần tượng một người đàn ông như thế.
Nắng hãy thắp tiếp đi,
Mỗi khi con về,
Và mẹ lại ngồi dạy con đan áo,
Rộn rã tiếng cười.
Con muốn mình cứ mãi mãi tuổi đôi mươi....

                                                             Ngô Hương Thơm


Saturday, September 2, 2017

Chị đã có ngày tuyệt vời như thế. Tác giả: Huyền Bích














Chị đã có ngày tuyệt vời như thế 
Sinh nhật chị năm nào cũng không bánh gato
Điều nhỏ bé thế thôi
Nhưng... chị chẳng bao giờ nghĩ tới
Cho đến hôm nay giữa ban trưa nắng chói
Các em đến sinh nhật chị vội vàng
Các em đã làm cho chị ngỡ ngàng
Dành tặng chị biết bao nhiêu là thứ
Ồ có cả bánh gato nữa chứ










Chị thấy vui và hạnh phúc thật nhiều
Yêu các em chị chia sẻ một điều
Vì hạnh phúc nên chị không muốn nói
Chị chỉ thấy con tim  mình nó nhói
Nó rung lên một cảm xúc tuyệt vời
Nhìn trời xanh chị cảm ơn ông trời
Ưu ái chị những đứa em rất tốt
Và chị biết nếu như mình sống tốt
Chị sẽ bình yên thanh thản với cuộc đời
Chị sẽ luôn xinh đẹp và rạng ngời
Sẽ hạnh phúc để đón chào tuổi mới
Sẽ hạnh phúc trên chặng đường sắp tới.

                                           Huyền Bích



Friday, September 1, 2017

Em vẫn băng như một con tàu. Tác giả: Huyền Bích














Em vẫn băng như một con tàu 
Chị nhớ một lần em kể chị nghe
Câu chuyện của em vui buồn từ quá khứ
Và chị biết em mang nhiều tâm sự
Nhiều những suy tư nhưng chẳng muốn giãi bày
Chị biết em yêu đời
Bằng con tim mê say
Bằng những khát khao
Những đam mê, nồng cháy
Đường có gồ ghề, khúc quanh em vẫn chạy
Vẫn băng băng như một con tàu
Đôi lời của bạn vô tình làm em đau
Em khóc nấc trong đêm không ai biết
Em cũng chẳng muốn sẻ chia cùng ai hết
Em chỉ một mình, em lặng lẽ, vậy thôi.
Nhưng em ơi ai trong cuộc đời
Mà chẳng có phút yếu mềm như thế
Em vội vàng lau thật nhanh dòng lệ
Rồi kiên trì, em nỗ lực vươn lên
Dù trời mưa hay nắng gió triền miên
Em vẫn đến trung tâm mỗi sớm
Em nghĩ về mẹ cha, người nuôi em khôn lớn
Nghĩ về Esold  nơi gieo giống tâm hồn
Nơi cho em biết sống mạnh mẽ hơn
Biết trân trọng những gì em đang có
Thách thức bản thân đối đầu cùng gian khó
Thành một chiến binh da sắt, mình đồng
Qua bao tháng ngày nay em đã thành công
Em là giáo viên của trung tâm rồi đấy
Một cô giáo đẹp xinh ai cũng thấy
Ai cũng yêu, ai cũng khen tài
Sau màn đêm sẽ là ánh ban mai
Sau cơn mưa trời sẽ bừng ánh sáng
Em tự xây tương lai mình xán lạn
Sẽ thành công, chạm hạnh phúc tột cùng
Cha mẹ em chắc cũng sẽ vui mừng
Sẽ tự hào về em nhiều lắm
Em nhớ đừng bao giờ thôi cố gắng.

                                    Huyền Bích




Tuesday, August 15, 2017

Bà ơi bà ngày ấy đã đi xa: Tác giả: Huyền Bích

Bà ơi bà ngày ấy đã đi xa
Những kỉ niệm ngày xưa hai bà cháu
Cùng mò cua bắt cáy ở ngoài sông
Bà gánh lúa nặng vai trên cánh đồng
Giữa cái nắng của buổi trưa gay gắt
Cháu vẫn nhớ mái nhà tranh leo lắt
Mưa trên đầu chỗ dột chỗ không
À bà ơi bà còn nhớ hay không?












Cháu chợt nhớ về cái xe công nông
Mà cháu thường hay vét than trên đó
Bà thì cặm cụi bên cái thùng nhựa nhỏ
Cào bốc than rồi gồng gánh về nhà
Bà ơi bà ngày ấy đã đi xa
Giờ nhà ta không còn đun than nữa
Nhưng hôm nay cháu bỗng dưng thấy nhớ
Cháu giật mình cứ ngỡ mới hôm qua
Bà ơi bà ngày ấy đã đi xa...

                                     Huyền Bích


(Imgage source: phatgiao.org.vn)


Tuesday, August 1, 2017

Giấc mơ của bố. Tác giả: Huyền Bích

Giấc mơ của bố 

Cuối tuần này con đi
Sang tuần mẹ đi nốt
Ở nhà chỉ còn một
Còn một mình bố thôi
Thương bố đang rối bời
Bởi trăm điều suy nghĩ


Con trách ông ích kỉ
Con trách ông vô tình
Không thương gia đình mình
Con giận ông, giận lắm
Bố phải nuốt cái đắng
Nuốt cái tức vào trong
Nuốt nước mắt vào lòng
Trở về bàn tay trắng
Giấc mơ đẹp tựa nắng
Giấc mơ đẹp tựa mây
Giấc mơ nhà sửa xây
Nay tan thành sương khói
Thứ bảy mưa như xối
Mưa, mưa mãi không thôi
Con hết đứng lại ngồi
Trời ơi, nhà  dột quá!
Con thương bố vất vả
Trên sóng nước mênh mông
Suốt 30 năm ròng
Chưa đêm nào tròn giấc
Công việc bố tất bật
Có khi nào ngơi tay
Thân xác bố hao gầy
Theo mỗi năm mỗi tháng
Nếu đời con tươi sáng
Tương lai con ấm êm
Cuộc sống con bình yên
Bố ơi đừng lo lắng!

               Huyền Bích

(Imgage source: lamvan.net)