Sunday, September 17, 2017

Gửi mẹ hiền yêu dấu! Con gái: Nguyễn Anh Thư














Gửi mẹ hiền yêu dấu!
Mẹ ơi, hôm nay trời lại mưa rồi mẹ ạ.
Những hạt mưa cứ rả rích rả rích từng giờ không ngớt. Khuya, con ngồi lại viết thư cho mẹ. Bức thư đâu tiên con viết bằng tất cả tâm hồn dành tặng cho mẹ. Mẹ, con nhớ mẹ vô cùng, nhớ mẹ nhiều lắm. Con sợ mưa đêm, bởi đó cũng là lúc con cô đơn nhất. Con sợ ở cái thế giới xa xôi ấy mẹ bị ướt, mẹ bị hành hạ vì mưa. Mẹ à, mẹ cứ yên giấc nhé, con ở nơi nay bình yên lắm.
Thời gian cứ thắm thoắt thoi đưa, biết bao đêm rồi, đôi mi con cứ ướt nhòa đi vì nước mắt, đôi mắt buồn của mẹ bờ vai ấm áp của mẹ cứ hiện lên trong ký ức con. Con nhớ, nhớ biết bao ngày mưa như thế, mẹ cùng con ngồi lại với nhau bên chiếc cửa sổ thân thuộc ấy để trò chuyện. Nào là “ Không biết giờ này bố ngủ chưa con nhỉ?”, nào là “ Mẹ ơi, hồi sáng con được điểm 10 môn Văn”,…Chuyện vui, chuyện buồn con với mẹ đều tâm sự cùng nhau. Những hạt mưa tí tách như cùng vui, cùng buồn với ta, mẹ nhỉ! Ấm áp thật. Nhớ lại, con cứ ngồi cười một mình vì khi đó con ngây thơ quá. Hì hì. Nhưng mẹ à, đó mãi mãi và mãi mãi chỉ là dĩ vãng thôi mẹ, mẹ với con sẽ chẳng bao giờ lấy lại những điều đó một lần nữa. Mẹ bỏ con đi rồi. Bỏ con cô đơn một mình để về với ông bà, tổ tiên nơi xa xôi ấy rồi. Để con bơ vơ, lạnh lẽo trên cái thế giới thực tại quá xa vời với mẹ như thế này rồi. Con mệt mỏi! Con gục ngã! Con biết dựa vào ai đây?
Mẹ! Mẹ trả lời con đi.
Mẹ ơi, vậy là đã hai năm mười ba ngày ba tháng rồi mẹ. Cái khoảng thời gian thật sự không ngắn đâu mẹ ạ. Mẹ bỏ con đi nhanh quá. Ở nơi ấy, mẹ có nhớ con không, nhớ bố, nhớ chị Hương không? Mẹ có mệt, có sút cân không? Mẹ có bị căn bệnh quái ác kia hành hạ mẹ nữa không. Con thương mẹ nhiều lắm nhưng con hận. Con hận căn bệnh suy gan cấp ấy. Nó đã làm con mất đi một người quan trọng nhất cuộc đời. Mất đi những phút giây yêu thương bên mẹ. Và con mất đi bờ vai ấm áp để con dựa vào khi con thất bại. Và mất tất cả rồi mẹ ơi. Con khóc.
Mẹ, con thực sự mệt mỏi, sao chẳng có ai chịu ở lại với con vậy mẹ. Bố thì đi làm tận ở Phú Quốc. Chị Hương thì ở tận trong kia, rồi ông bà nội cũng về với mẹ nơi ấy rồi! Con mệt, con khóc, con buồn, con nhớ, con đau, con biết tâm sự cùng ai đây. Mẹ ơi!
Năm tháng dần trôi, trôi nhanh lắm, từ khi mẹ ra đi, mẹ có biết rằng, cuộc sống con gần như là quá vô vị không hả mẹ? Đi học về, con cất lên hai tiếng gọi mẹ, sao con không được nghe giọng nói rất đỗi thân thuộc ấy nữa. Những bát cơm canh đạm bạc sao mẹ không cho con ăn thêm lần nữa. Áo con rách, sao mẹ không khâu lại cho con nữa. Mẹ ích kỷ quá! Vô tâm với con, với bố, với chị quá. Con ghét mẹ. Nhìn những đứa cùng tuổi, được mẹ chúng âu yếm, yêu thương, được nằm trong lòng mẹ để nghe mẹ kể về những câu chuyện ngày xửa ngày xưa sao mà con chạnh lòng thế! Hơn hai năm trước, con cũng được vậy mà. Sao bây giờ chỉ còn mỗi con thôi! Mẹ bỏ con đi thật rồi, mẹ ơi. Con lại khóc.
Nhiều khi con khóc, con nghĩ về mẹ, con thương mẹ. Cô chủ nhiệm con an ủi rằng: “ Con ơi, đừng khóc, nín đi. Mẹ con ở nơi ấy chắc sẽ vui lắm vì con không khóc đó. Để cho linh hồn mẹ được sớm siêu thoát đi con. Mẹ con không mất chỉ là mẹ đã hòa vào những làn gió nhẹ, hòa vào những vì sao trên kia mà thôi. Con nín nhé!”. Và rồi con gắng kiềm chế cảm xúc rồi im lặng, để mẹ vui. Không biết, từ khi mẹ xa con, hình hài của mẹ như thế nào mẹ. Là còn nguyên vẹn hay đã hòa vào lòng đất. Côn xót xa quá! Mẹ à, con không hay thể hiện những hành động, cử chỉ yêu thương. Con con ngang bướng và đôi khi cãi lời mẹ. Chưa một lần con cầm tay mẹ rồi nói: “ Con yêu mẹ nhiều lắm, mẹ ơi!”. Để rồi, mẹ mãi mãi rời xa con, bước ra cuộc đời con, nhưng trong suy nghĩ con lúc nào mẹ cũng là quan trọng nhất. Xin lỗi mẹ vì những lúc con hư, xin lỗi mẹ vì chưa lần nào làm mẹ mỉm cười nhưng đối với con mẹ là tất Cả.
Mẹ của con ơi, bây giờ con trưởng thành nhiều rồi mẹ ạ. Con đã biết chăm sóc bản thân, biết chăm sóc những người thân khi họ ốm và đặc biệt là tự tay nấu những món ăn cho gia đình mà khi mẹ còn sống, con chưa bao giờ làm được. Hồi đó, nhìn mẹ đớn đau vì căn bệnh hiểm nghèo mà con xem như “Trò đùa ý mà”. Kệ. Rồi mẹ bị chuyển xuống viện tỉnh vì trầm trọng hơn, con càng cảm thấy bình thường vì con được sống tự do một mình. Rồi đến lúc mẹ ra đi, con cũng không khóc, con khờ khạo quá, vô tư quá, có mẹ cũng như không có mẹ. Rồi một ngày, con bỗng nhận ra, con đã mất đi một thứ tình cảm quan trọng và thiêng liêng lắm. Con cố ngoảnh lại đi tìm, về những nơi quen thuộc gắn với kỷ niệm con và mẹ để đi tìm. Nhưng mẹ ạ! Tất cả chỉ là hư vô, chỉ là thất vọng mà thôi. Mẹ ơi, mẹ hãy là một bà tiên hiền dịu và cho con một điều ước nhỏ nhoi đi mẹ. Con ước giản dị thôi. Ước rằng: “Bà tiên ấy được sống lại với con một ngày để con được chăm sóc bà – việc mà trước đây con chưa hề làm. Con sẽ không làm mẹ khóc đâu, con hứa.” Và điều con muốn nói với mẹ rằng : “ Con nhớ mẹ quá nhiều, nợ mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ. Mẹ ơi, con rất muốn. Mẹ hãy về với con đi. Mẹ hãy bảo với con điều ước ấy sẽ thực hiện đi. Con xin mẹ và rồi con lại khóc.
Hằng đêm, khi những ánh đèn ngoài kia vụt tắt, con lại đến bên chiếc giường quen thuộc và chợp mắt. Nhưng mẹ à, sao con cứ ướt mi vậy – con nhớ mẹ nhiều lắm. Không được ngủ với người mẹ bằng da bằng thịt, con chỉ biết giở chiếc album ra xem rồi đặt trước ngực, ôm vào lòng, rồi nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ. Mẹ ơi, con yên giấc lắm, ngủ ngoan lắm ạ. Mẹ vui không? À mà, mẹ, chị Hương nhà ta cũng hay khóc vì nhớ mẹ đó, chị hay mơ mẹ. Mơ mẹ ngồi trước cửa đợi đợi hai chị em về ăn cơm, mơ mẹ ngồi xếp quần áo để chị đi xa. Cuối năm này, chị lập gia đình rồi mẹ kìa. Con nhớ mãi lời hứa mẹ nói với chị khi mẹ còn sống: “ Khi mô con Hương lấy chồng tau sẽ một mình đi vô trong nớ đẻ trao nhẫn cho bay.” Mẹ ơi! Mẹ là người xấu, mẹ không biết giữ lời hứa với chị em con. Mẹ bỏ hai chị em con mà đi thật rồi ư? Mẹ có biết rằng, lúc Tết đến xuân về bọn con cô đơn lắm không. Tủi thân, con chỉ biết đứng trước bàn thờ mẹ, tâm sự rồi khóc. Con cô đơn vô cùng. Mẹ ạ, nước mắt con, bất giác, lại rơi.
Mẹ ơi, mẹ khổ nhiều quá rồi, sao mẹ không để bọn con kịp đáp đền rồi mẹ ra đi cũng được. Cả cuộc đời mẹ dành cho con tất cả, dành trọn tình thương và sự sống chỉ mong cho con lớn khôn. Mẹ cho con tất cả, rồi mẹ nhận lại được cái gì? Chưa kịp cho mẹ bát canh con tự nấu, chưa kịp cho mẹ món quà tự tay con làm ngày 8/3, mẹ đã bỏ con rồi. Mẹ ạ, nếu kiếp sau con được chọn con vẫn chọn là con của mẹ. Mẹ con ta sẽ yêu thương và bù đắp cho nhau mẹ nhỉ? Ở trên này, con ít khi thành công lắm nhưng khi con mệt mỏi, con thất bại, con săp gục ngã, con đã biết đi tìm mẹ. Ra nơi mẹ ở, đứng cạnh nấm mồ của mẹ sao mà con thấy bình yên vậy. Con đứng đó, con khóc, con hét, con nói chuyện với mẹ, lòng con vơi đi nhiều lắm. Khi đó, con như được bàn tay mẹ đặt sau lưng và nói : “ Con yêu à, cố lên đi con, mẹ vẫn thương và yêu con nhiều lắm, đứng dậy và lau nước mắt đi cô bé, mạnh mẽ lên con, con sống tốt nhé!” Con ngoảnh lại thì bàn tay ấy đã vụt đi. Con hụt hẫng nhưng cố nén nỗi đau để nơi ấy mẹ được thanh thản. Từng nét viết đến đây làm con nhớ đến đoạn thơ:
Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ
Mẹ không ở trong mồ; mẹ có ngủ đâu con
Mẹ là cánh chim hòa vào con gió nhẹ
Mẹ là mặt trời trên lúa vàng chín mọng
Mẹ là mùa thu thân thương
Ru con trên buổi mai êm ả
Mẹ là lời thúc giục gọi đàn chim
Khi chúng đang vòng vòng bay thư thả
Mẹ là ánh sao mềm rọi sáng suốt ban đêm
Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ
Mẹ không ở trong mồ; mẹ có ngủ đâu con.
Con chỉ nhớ mang máng vậy thôi. Nhưng mẹ à, đoạn thơ đó, chính là mẹ đó. Mẹ ấm áp lắm. Mẹ của con ơi.
Bốn ngày nữa là sinh nhật con rồi mẹ ạ. Nhớ lắm, mấy năm trước, mẹ tự tay làm bánh cho con ăn, mẹ làm thịt gà cho con ăn, làm nhiều lắm, ngon lắm. Mà bây giờ con chỉ biết để những chiếc bánh con vụng về làm bên bàn thờ mẹ. Mẹ ích kỷ lắm. Mẹ không cho con ở bên mẹ sinh nhật lần này nữa rồi.
Vậy là ba sinh nhật vắng bóng mẹ hiền của con.
Mẹ ơi, con nhớ.
Mẹ ạ, nếu mẹ đọc được bức thư này mẹ hãy về trong giấc mơ của con nhé mẹ. Con yêu mẹ nhiều lắm. Con nhớ mẹ nhiều lắm. Mẹ ơi, con chỉ mong rằng linh hồn mẹ sớm được siêu thoát nên từ bây giờ con sẽ cố gắng không khóc, sẽ làm cho mẹ vui, làm cho mẹ nhanh khỏi bệnh. Nơi ấy, mẹ hãy giữ gìn sức khỏe, mẹ của con nhé! Và một điều cuối cùng con nói rằng: “Kiếp sau, dù sao đi nữa, mẹ sẽ mãi là mẹ của con. Con thương mẹ nhiều.” Con cám ơn mẹ.
Con gái
Nguyễn Anh Thư

(Imgage source: vietnamnet.vn)





Wednesday, September 13, 2017

DIÊM ĐIỀN QUÊ TÔI. Tác giả: Nguyễn Kim Phượng














DIÊM ĐIỀN QUÊ TÔI 

Diêm Điền mảnh đất quê tôi
Tháng ngày tấp nập ngược xuôi thuyền bè
Lúa vàng trải rộng ven đê
Những ngày biển lặng cá về đầy khoang

Khi giặc đến non song vẫy gọi
Bao chàng trai, cô gái lên đường
Đâu cần, có mặt đảm đương
Dẫu rằng sống, chết chiến trường xông pha
Người đi, kẻ ở lại nhà
Sớm khuya chài lưới, tang gia chuyên cần
Làm tròn nghĩa vụ công dân
Hậu phương cùng gánh một phần lo chung

Nguyễn Đức Cảnh quê tôi sống mãi
Tiếng thơm còn lưu lại ngàn thu
Người làm khiếp sợ quân thù
Lại thăm nghe tiếng mẹ ru thuở nào
Còn bao gương mặt anh hào
Nhiều người đi mãi chẳng bao giờ về
Để cho mảnh đất chân quê
Sánh vai cùng với bạn bè  hôm nay
Quê hương ngày một đổi thay
Góp phần cho đất nước này phôn vinh

Yêu sao mảnh đất quê mình
Diêm Điền ơi! Mãi mặn tình với quê…

                             Nguyễn Kim Phượng


(Imgage source: news.zing.vn)







Tuesday, September 12, 2017

TÌM VỀ. Tác giả: Hoàng Hà

TÌM VỀ  

              (Tình yêu đầu là sóng gió mênh mông
               Xin cho em một giây trong yên lặng)

Mai em đi rồi kỉ niệm có phôi pha
Hay hao mòn chia ra thành mảnh vỡ
Thì xin nhớ em – em của ngày ấy
Ngày xa xăm nhưng đủ để anh tìm.

Màu bằng lăng tím hoài theo năm tháng
Khắc sâu vào nỗi nhớ phải chia ly
Thì phượng ơi cũng đỏ cùng năm tháng
Cho lòng này thẫm đẫm với thời gian.

Em của ngày xưa – ngày thời áo trắng
Giọng khẽ khàng thoảng cơn gió mùa thu
Và bước chân em – bước chân của gió
Để sân trường xào xạc lá vàng bay.

Tóc vờn má em bởi cơn gió trêu đùa
Hay bởi gió của lòng em phấp phới
Em ơi mai xa nụ cười em vẫn thắm
Dù cuộc đời nhiều cơn gió đi qua.

Dù em xa anh, dù mình phải chia ly
Thì em ơi màu thời gian xanh mãi
Đủ để em – tóc vờn bay trong gió
Đủ để em cười – tim anh biết hát ca

                                                             Đủ để con đường – vẫn in dấu bước chân
                                                             Đủ để ta tìm về nhau em nhé!

                                                                                                           Hoàng Hà





Saturday, September 9, 2017

Ngày em sinh biển Cửa Lò khẽ hát. Tác giả: Huyền Bích

Huyền Bích chào mừng các bạn đến với chuyên mục Radio - Góc thơ tâm hồn.
Hôm nay chúng tôi xin gửi đến các bạn bài thơ: Ngày em sinh biển Cửa Lò khẽ hát
Chúc các bạn có những giây phút thư giãn vui vẻ!
                                                                    ❤❤❤ 




Ngày em sinh biển Cửa Lò khẽ hát

Em sinh ra ở mảnh đất Nghệ An
Mảnh đất hiền lương và tình người nồng ấm
Họ sống với nhau bằng nghĩa tình sâu đậm
Bằng những yêu thương, cay đắng ngọt bùi.

Mảnh đất khô cằn thấm mặn giọt mồ hôi
Cha mẹ em đã nuôi em khôn lớn
Có giọt mặn trên môi
Có cả ánh nắng vàng
Nắng trĩu trên vai cha
Trải dài theo bờ cát
Biển Cửa Lò khẽ hát
Một khúc nhạc thật êm
Vào ngày mẹ sinh em
Sóng cũng êm đềm lắm.

Đôi mắt mẹ đầy nắng
Đôi mắt cha đầy mưa
Nước mắt như giọt mưa
Vỡ òa trong hạnh phúc.

Em đã sống nghị lực
Em đã sống vươn lên
Chị mong em bình yên
Bên gia đình yêu dấu
Bên người em yêu dấu
Bên người em chót yêu
Dẫu đời nắng mưa nhiều
Em đừng bao giờ khóc
Dẫu đời nhiều khó nhọc
Em hãy luôn mỉm cười
Hướng về phía mặt trời
Và cất cao đôi cánh.

                Huyền Bích

Mẹ ốm. Tác giả: Bùi Ngọc Thủy




















Mẹ ốm 
Mẹ tôi ốm đã mấy ngày
Cơm ăn lưng bát mẹ gầy xanh xao
Mẹ không rên một tiếng nào
Thương con mẹ nén cơn đau bệnh tình
Mẹ đau mẹ vẫn lặng thinh
Thương con mẹ sợ con mình lo âu
Mẹ gầy đôi mắt trũng sâu
Nước da nhăn nhúm mái đầu tuyết sương
Cối trầu mẹ để bên giường
Quả cau, miếng vỏ cũng đương khô dần
Chúng con sớm tối quây quần
Thuốc thang mong mẹ khỏe dần bệnh qua
Vẫn đôi mắt mẹ hiền hòa
Nằm trên giường bệnh vẫn là thương con
Con không mong ước gì hơn
Mong sao mẹ sớm qua cơn bệnh mà
Bên thềm mẹ lại vào ra
Lại nhìn dáng mẹ nhẩn nha nhai trầu

                                        Bùi Ngọc Thủy



(Imgage source: ongbachau.vn)

Friday, September 8, 2017

MÀU THU TRONG CON. Tác giả: Ngô Hương Thơm

"Cảm xúc là một cái tên rất dai dẳng, nó luôn biết hối thúc người ta trả nợ. Và trong dòng xe cộ inh ỏi và đông đúc nơi thị thành, tôi chẳng kịp ngoái lại mà dặn dò thứ cảm xúc đó. Và nó, vẫn ở đây, nó đến ngay lúc tôi có vài giây rảnh rỗi. Buổi trưa hôm đó, tôi trằn trọc cựa mình chờ đôi mắt tôi đi vào giấc ngủ. Bỗng nghe vang vang đâu đây cái câu chuyện thời mẹ vào chiến khu trong một vài bữa cơm đã cách xa, xa lắm. Tôi bật dậy, bất giác, tôi viết ra…" (Ngô Hương Thơm)














MÀU THU TRONG CON
Mùa lá rụng tả tơi...
Ngửa mặt lên trời
Mới hay thu đã sang đầy ngõ!
Trời trưa quang, xanh và rõ
Như giàn thiên lí vàng giữa trời trưa nắng chang.
Ai người "lỡ bước sang ngang"?
Ngỗng trên không vẫn bàng hoàng màu nắng quái.
Nóc nhà, trận mưa chợt lộp bộp rột lại;
Rột cả thời thanh xuân










Khi bố mẹ già vẫn chưa hết gian truân,
Vẫn nhắc mãi khúc ca ngày mẹ đi nhập ngũ.
Miếng cơm chấm muối chưa đủ.
Bố cũng vào chiến khu.
Nhiều năm qua rồi mà lòng vẫn hôi hổi mỗi độ sang thu
Như thuở trước bố mẹ cầm tay lũ chúng con qua mùa chiến dịch.
Trời nắng gắt mà cây bưởi ngoài vườn vẫn cho quả chắc nịch.
Lòng con bồi hồi nhớ quê.
Những buổi chiều chăn trâu và cắt cỏ bờ đê.
Mẹ nằm yên vì cái chân vừa gãy,
Bố quệt mồ hôi trên má bố mà ngăn mẹ động đậy.
Yêu thương nhau có cần nói thành lời!
Và con từ thuở thiếu thời
Vẫn thần tượng một người đàn ông như thế.
Nắng hãy thắp tiếp đi,
Mỗi khi con về,
Và mẹ lại ngồi dạy con đan áo,
Rộn rã tiếng cười.
Con muốn mình cứ mãi mãi tuổi đôi mươi....

                                                             Ngô Hương Thơm


Monday, September 4, 2017

Sóng. Tác giả: Subin Nguyễn

Bạn đọc thân mến!
Blog RADIO - GOC THO TAM HON rất vui mừng khi được đón nhận những bài thơ của bạn đọc gửi đến Blog. Những bài thơ ấy thật đáng quý vô cùng. Nó đáng quý không chỉ bởi làm Blog thêm phong phú, giàu màu sắc mà quan trọng, Huyền Bích được lắng nghe những sẻ chia chân thành của các bạn đã được cô đọng lại trên mỗi con chữ, mỗi vần thơ. Có những bài thơ tôi phải đọc đi đọc lại tới cả chục lần để cảm và bắt lấy cái hồn của người viết. Có những bài thơ làm con tim tôi rung lên vì xúc động. Có những bài thơ làm tôi bật khóc, xót xa…
Tôi hiểu khi tôi đọc một bài thơ nào đó nghĩa là tôi đang lắng nghe tâm sự của một tâm hồn chứ không phải chỉ là những con chữ với những cách gieo vần bằng trắc này kia. Vì vậy, khi đọc bất cứ bài thơ nào, tôi không chỉ đọc nó bằng khối óc mà tôi luôn luôn đọc bằng cả trái tim mình.
Và hôm nay, tôi muốn gửi tới bạn đọc bài thơ: Sóng của bạn Subin Nguyễn.
Đây là một bài thơ hay và chất chứa nhiều cung bậc cảm xúc của một cậu bé khao khát tìm lại tình yêu thương gia đình đến cháy bỏng. Chính đồng tiền là nguyên nhân khiến gia đình cậu bé tan vỡ, thiêu rụi tình thương thành một đống tro tàn. Đồng tiền cũng đánh dập nát tâm hồn cậu để cậu phải đớn đau, phải một mình cô đơn sợ hãi, phải đau đớn đứng trước những lựa chọn bên mẹ hay bên cha hay tự tìm cho mình một con đường để sống.

Sóng










Cuộc sống đôi khi vui buồn, tủi, giận
Lắm những ngọt ngào với những đắng cay
Ai cô đơn mà chẳng sầu giọt lệ
Sớm tối cô đơn vẫn cứ một mình.
Tình người là chi?
Lòng người là chi?
Khi sớm tối ngày làm tim ta nhói
Một tiếng yêu thương chẳng mãi lên lời
Một lời quan tâm mà sao chẳng có
Chỉ những xót đau, những nỗi giận hờn.
Tiền là chi mà sao quyền lực thế?
Bán lương tâm, bán cả những tình thương
Bán tuổi trẻ, bán cả những tình người
Biết bao gia đình khốn khổ vì ngươi!
Gia đình là chi khi chỉ nghĩ đến tiền?
Sáng, trưa, chiều, tối om sòm một góc xóm
Một căn nhà giờ khác gì tù ngục
Chẳng muốn về, ta chỉ muốn đi xa.
Ôi!
Là cuộc sống hay đây cuộc đời
Khi trong lòng nặng trĩu những niềm đau
Thuở ngày xưa sao mà vui đến thế
Để bây giờ trái gió những ngày mưa
Khi niềm vui không còn quan trọng nữa
Cũng là khi tình thương đã chấm dứt
Và cũng là khi tâm hồn khép lại
Những nỗi đau sẽ ngấm lại tâm hồn.
Có còn không một lối tắt?
Để ta say, để ta khóc, để ta hi vọng
Về một cuộc sống với những tình thương
Đêm nay ta say sưa vào giấc mộng
Rơi vào một thế giới những tình thương.
Dạo quanh một vòng ta đi tìm lối
Lối mở đường để tiến đến ngày mai
Kết thúc rồi liệu ta còn lưu luyến
Lưu luyến một thời, lưu luyến những niềm đau?
Hi vọng một ngày mọi thứ thay đổi
Để ta vui, ta sống, ta cười
Yên bình sống đúng nghĩa với đời ta.

                                     Subin Nguyễn


(Imgage source: taihinhanhdep.xyz )