Cuộc sống vốn công bằng và cuộc cạnh tranh nào cũng là tàn khốc.
Diane Ackerman từng
nói: “Tôi không muốn đi tới cuối đời rồi nhận ra rằng mình chỉ sống trên chiều
dài của nó. Tôi muốn sống trên cả chiều rộng nữa". Muốn sống trên cả chiều rộng
thì bản thân tôi và các bạn cũng phải có cái “độ rộng” của trí tuệ và “độ rộng”
của trái tim. Đôi mắt phải sẵn sàng mở to để nhìn thấy đời không hề hẹp mà tiếp
tục bước tiếp, đừng nằm dài trên chiếc giường ngao ngán mơ khắc tên mình trên
đá, người ta sẽ bảo bạn là một CON RỒ HOẶC THẰNG RỒ
MẮC BỆNH HOANG TƯỞNG. Cần vùng dậy, xỏ giầy (hay dép cũng ok…) đi thôi…đi tìm
cái gọi là “SỐNG”.
Muốn SỐNG thì chúng ta phải THỨC TỈNH. Thức tỉnh nhận
ra cái điểm yếu, cái con người bi lụy, nhu nhược quằn xéo trong cả tiềm thức lẫn
tư duy thường ngày. Phải đánh bại nó, triệt hạ nó. Nói thì có vẻ dễ, nhưng thực
hiện là cả một sự vật lộn không hề nhẹ. Song, thích SỐNG hay thích TỒN TẠI? Nếu
thích tồn tại thì bản thân chẳng khác những thực thể vô tri ngoài kia là mấy
đâu. Sống thế thì chán ngắt, nhợt nhạt và vô vị. It nhất thì cũng nên là MỘT
CHIẾC CẦU VỒNG. Muốn xuất hiện ở khoảng giữa trời mây thì chấp nhận qua cơn
giông tố, mưa sa nhé.
Hạn chế lớn nhất là chúng ta hay mắc mắc cái bệnh
“sợ hãi và choáng ngợp trước những người có địa vị cao hoặc thông minh hơn
mình”.
Tôi thì mắc cái chứng TỰ TI khó bỏ rồi tự bản thân mình mặc định và tự thân phán xét. Thế nhưng, tôi tự ngẫm thấy bản thân vẫn còn le lói được cái gọi là SỰ LIỄU LĨNH và DÁM CHẤP NHẬN. Biết chắc rằng sau khi đi qua con sông đầy sóng to gió lớn ấy thì “cái bè” cũng tan nát. Nhưng nếu không liều thì sao biết được cái “bờ bên kia” nó có gì, hay lại thẫn thờ ngồi đó mà ân hận như nhân vật Nhĩ ước giá như có thể “sang cái bờ” bên kia một lần.
Tôi thì mắc cái chứng TỰ TI khó bỏ rồi tự bản thân mình mặc định và tự thân phán xét. Thế nhưng, tôi tự ngẫm thấy bản thân vẫn còn le lói được cái gọi là SỰ LIỄU LĨNH và DÁM CHẤP NHẬN. Biết chắc rằng sau khi đi qua con sông đầy sóng to gió lớn ấy thì “cái bè” cũng tan nát. Nhưng nếu không liều thì sao biết được cái “bờ bên kia” nó có gì, hay lại thẫn thờ ngồi đó mà ân hận như nhân vật Nhĩ ước giá như có thể “sang cái bờ” bên kia một lần.
Martha Stewart từng cho rằng: “Khi bạn được làm điều
mình thích, chẳng còn gì quan trọng nữa ngay cả việc ngủ”.
Tôi khám phá ra rằng khi bạn thực sự có được sự hứng
thú trong đời và sở hữu sự tò mò, ngủ không phải là thứ quan trọng nhất. Bạn cứ
ngẫm mà xem. Nó đúng đấy. Và nhất với những người làm nghề BÁO thì NGỦ lại là
“MỘT MÓN QUÀ XA XỈ” với người ĐAM MÊ, NHIỆT HUYẾT. Họ sẵn sàng thức trắng làm
TIN vì KHÁN GIẢ đang chờ xem vào buổi sáng hôm sau. Hoặc NGỦ lại là thời khắc bạn
BẮT ĐẦU NGHĨ. Nghĩ về cái gì thế? Vẻn vẹn hai chữ ĐỀ TÀI. Nếu bản thân bạn thực
sự yêu nó và có năng lực về nó, bạn thấy “HẠNH PHÚC” còn không, điều đó là sự
“MỆT MỎI”, thậm chí là “NỖI SỢ HÃI”.
Làm bất cứ nghề gì cũng vậy thôi. Nó đều vất vả và
cũng có những điều đáng trân trọng. Hãy cố gắng theo đuổi nó, còn không thì nên
dừng bước, nhường chỗ cho người xứng đáng hơn. Hoặc lựa chọn một con đường nào
đó bản thân ta thấy nó thuộc về ta. Ta bước đi vững vàng và tự tin với nó. Hãy
nhớ: “Cuộc sống vốn công bằng và cuộc cạnh tranh nào cũng là tàn khốc"
Huyền Bíchღ
Huyền Bíchღ

No comments:
Post a Comment