Chị
Bố mẹ mình chỉ có hai
người conChị và em lại là hai cô gái
Có người nói: “sao mà bố mày dại”
Chẳng cố sinh “quý tử" để vui nhà.
Nhưng ngẫm lại nhưng năm tháng đã qua
Cả nhà ta vẫn luôn luôn hạnh phúc
Dù có lúc cơm canh có mặn
Mâm bố quăng, bát vất một góc nhà
Gia đình mà
tránh sao lúc “phong ba”
Nhờ “phong ba” mới yêu nhau thêm nữa
Nó nhen nhóm, thổi bùng lên ngọn lửa
của những yêu thương
ấp ủ
đượm nồng.
Chị!
Em biết rằng chị rất thương em
Chị thương em long đong nơi thành phố
Công việc khó khăn, bao thăng trầm sóng gió
Rồi chuyện tình yêu “sao chẳng thấy bến bờ”.
Em biết đôi lần trong cả những giấc mơ
Chị nằm nghĩ và thương em nhiều lắm
Nếu ngày mai em vẫn còn thấy nắng
Em sẽ cứ vui bay nhảy với cuộc đời
Sẽ chẳng bao giờ muốn nước mắt mình rơi
Vì cuộc đời chỉ có một mà thôi.
Huyền Bích ღ
No comments:
Post a Comment