27 mùa
thu tôi đi qua
Tuổi thanh xuân như rơi cùng chiếc láNghĩ về ngày mai, tương lai và tất cả
Bỗng giật mình thấy sợ với thời gian
Tôi không mơ mình sống giữa thiên đàng
Tôi chỉ ước nơi đây tôi hạnh phúc
Không bị rơi xuống đáy cùng của địa ngục
Hay ngộp đời trong biển nước sầu đau
Sau cơn mưa tôi thấy một nhịp cầu
Nối mơ ước và niềm hi vọng mới
Tôi sẽ đi và rồi tôi sẽ tới
Tới chân trời rộn rã những niềm vui
Hãy cứ đi, và hãy cứ đi thôi...
Huyền Bíchღ
No comments:
Post a Comment